Giấc mơ huyền diệu
Mẹ lay người mấy lần nó mới tỉnh. Khuôn mặt nó vẫn còn phảng phất nụ cười rạng rỡ. “Con mơ thấy gì mà cười khoái chí thế hả?”, mẹ hỏi.
Có 94 kết quả được tìm thấy
Mẹ lay người mấy lần nó mới tỉnh. Khuôn mặt nó vẫn còn phảng phất nụ cười rạng rỡ. “Con mơ thấy gì mà cười khoái chí thế hả?”, mẹ hỏi.
Tháng Tư về, mang theo cái nắng đầu hạ trong trẻo, tươi mới, đánh dấu sự giao thoa dịu dàng giữa hai mùa Xuân và Hạ. Lòng người cũng bất chợt thấy xao xuyến, lâng lâng khi nghe lời bài hát “Tháng Tư về” của nhạc sĩ Dương Thụ: “Tháng Tư về, gió hát mùa hè/ Có những chân trời xanh thế/ Mây xa vời, nắng xa vời/ Con sông xa lững lờ trôi/ Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng…”. Lời ca, ý nhạc thanh thoát, nhẹ nhàng lay động trái tim mọi người, tựa như khi được ngắm nhìn những đoá loa kèn trắng tinh khôi - loài hoa của tháng Tư, hoa gọi hạ về.
Ninh Bình là địa phương có đội ngũ văn nghệ sĩ đông đảo, hoạt động ở nhiều lĩnh vực. Hằng năm, các tác giả đã sáng tác, xuất bản, giới thiệu nhiều tác phẩm, công trình văn học nghệ thuật (VHNT) có giá trị, đa dạng nhiều loại hình khác nhau. Trước sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ số, việc đăng ký bản quyền, bảo hộ quyền tác giả, quyền liên quan và tăng cường thực thi pháp luật về tác quyền đang trở thành yêu cầu cấp thiết, nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng của các tác giả, đồng thời nâng cao hiệu quả quản lý Nhà nước trên các lĩnh vực văn hóa, VHNT.
Bây giờ người ta thấy chú thím Sáu tôi tóc hai màu mà vẫn ríu rít bên nhau thì bảo là sến quá. Gì mà ông chồng phải nhổ tóc sâu cho vợ? Nắng gió đã phai hết màu nước đen óng ả mà sao thím cứ sến súa thả mái tóc muối nhiều hơn tiêu cho chồng chải giúp thật sến súa quá đi.
Cuối xuân, khi cái nắng chưa kịp gắt gao, những triền đê lại khoác lên mình một màu xanh dịu mát, non tơ đầy sức sống. Cỏ mọc dày, mềm như một tấm thảm, điểm xuyết những bông hoa dại nhỏ xinh, tím nhạt, vàng tươi, trắng muốt… tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Gió từ Sông Hồng thổi lên, mang theo hơi nước mát lành, len qua từng ngọn cỏ, làm cả triền đê như khẽ thở, khẽ rung.
Bước sang tuổi 80, mái tóc bạc trắng như cước nhưng Nghệ nhân ưu tú Nguyễn Đình Lâu, thôn Lau Chảy, xã Thanh Bình vẫn còn nhanh nhẹn và minh mẫn. Hơn 40 năm qua, ông đã dành nhiều thời gian, công sức nghiên cứu, sưu tầm, bảo tồn và lan tỏa làn điệu hát trống quân cổ của quê hương, góp phần quan trọng đưa loại hình nghệ thuật này trở thành Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, được biết đến rộng rãi.
Sự xuất hiện của Không gian nghệ thuật Sông Vân (Sông Vân Art Space) cùng triển lãm điêu khắc của hai nghệ sĩ Lê Thị Hiền và Lương Trịnh không chỉ là một sự kiện mỹ thuật thuần túy. Đó còn là tiếng reo vui của sự sáng tạo, nơi chất liệu đá truyền thống của Ninh Vân được chắp thêm đôi cánh nghệ thuật để vươn tầm quốc tế.
Buổi sáng, khi Mặt trời còn chưa thức giấc, sương đêm còn phủ đầy trên các nhành cỏ hai bên đường, quanh co men chân núi của miền di sản Tràng An, lối dẫn vào trung tâm Cố đô Hoa Lư, hoặc dọc bờ sông Đáy, men dòng Hoàng Long… những bước chân không mỏi đã bắt đầu một hành trình quen thuộc, hành trình xuất phát rồi về đích của mỗi người. Không tiếng còi hiệu, không tiếng reo hò, không trao nhận huy chương, chỉ có những nhịp thở đều đều, khe khẽ của những trái tim dám đi qua chính mình, gọi thức bình minh.
Trong làng thơ Việt Nam hiện đại, cái tên Mai Văn Phấn không hề xa lạ. Ông nổi lên như một gương mặt thơ với sức sáng tạo mãnh liệt, một người đi đầu trong hành trình đổi mới thơ Việt.
Mẹ thường bảo với An, trong cuộc đời, chữ “thương” có lẽ là một trong những chữ đẹp và khó định nghĩa nhất. Mỗi lần nghe mẹ nói về chữ thương, An chỉ tủm tỉm cười rồi lảng sang chuyện khác. Mẹ cũng không chấp nhặt, chỉ nói với An, khi nào đủ trải nghiệm, con sẽ ngày càng hiểu về sức nặng của chữ “thương”.
Dòng sông giờ vẫn còn trong ký ức tuổi thơ tôi. Sông như một dải lụa mềm vắt qua làng. Mùa hạ, nước sông cuồn cuộn, trĩu nặng phù sa. Sang thu, nước sông trong vắt, lặng lẽ, hiền hòa. Bờ sông là những bãi đất ngút ngàn lau lách, điểm xuất phát của những cánh diều mang mơ ước tuổi thơ.
Sáng 22/3, tại không gian nghệ thuật Sông Vân Art Space (thôn Xuân Phúc, phường Nam Hoa Lư), Triển lãm điêu khắc với chủ đề “Sông Vân” của hai nhà điêu khắc Lê Thị Hiền và Lương Trịnh đã chính thức khai mạc. Đây là sự kiện nghệ thuật tiêu biểu, đánh dấu sự ra đời của một không gian kết nối các giá trị điêu khắc truyền thống và đương đại tại vùng đất Cố đô.
Đầu giờ chiều, trên bãi đất trống ở trụ sở xã Yên Sơn đã đầy xe máy, xe đạp. Bụi đất đỏ vồng lên thành luồng theo một chiếc xe máy đi từ đường lớn vào sân.
Bao năm qua, chiếc nón lá luôn gắn với hình ảnh người phụ nữ nông thôn tảo tần, chịu thương, chịu khó. Đó là chiếc nón mê của bà, dù đi qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt, vành đã tụt, chóp đã thủng, lá nón đã ngả màu thâm đen... nhưng bà vẫn tiếc không nỡ bỏ đi. Hằng ngày, đi chợ, ra đồng, quét vườn, quét sân... bà vẫn đội chiếc nón mê trên chóp thủng khâu thêm lớp ni lông trắng để tránh ướt... Chiếc nón mới mẹ mua tặng đã lâu vẫn được bà cẩn thận treo trên góc tường nhà, thi thoảng mới mang ra đội.
“Mùa xuân là cả một mùa xanh. Giời ở trên cao, lá ở cành” (Mùa xuân là cả một mùa xanh - Nguyễn Bính), xuân về nghe trong không gian tiếng chim ríu rít gọi bầy, tiếng chồi non cựa mình tách vỏ sau giấc ngủ đông dài.
Xuyến đang trốn một trận bão của đời mình mà đến nơi thanh vắng này. Cô không chấp nhận hôn ước mà bố mẹ cô sắp đặt và vô cùng kỳ vọng. Cô không yêu Doãn cũng như sự giàu có đến kiêu ngạo của gia đình anh ta.
Tôi có bố. Một điều thật bình thường với quy luật sống. Nhưng ngay cả khi ông đang hiển hiện trước mắt tôi bằng da bằng thịt, tôi vẫn luôn khao khát có được tình cha con thiêng liêng mà người đời thường ca ngợi.
Từ bao giờ nói đến ngày mùng 8/3 là người ta nghĩ đến phụ nữ, đến những điều êm đềm và đẹp đẽ, những điều làm cho cuộc sống mềm mại, dịu dàng và bao dung hơn, nơi cái xấu, cái ác không nỡ và không thể lan chạm.
Tháng Giêng về, mang theo chút dịu dàng, êm ái của đất trời sau những ngày Tết rộn ràng. Khắp không gian bừng lên màu xanh mơn mởn, thanh tân của chồi non lộc biếc đang cựa mình trỗi dậy, của cỏ cây hoa lá vừa được tắm đẫm mưa xuân.
Cô giáo đầu tiên của Phà là cô giáo Mai. Phà không được đi học mẫu giáo như thằng Sì con thím Sắm vì khi đó ở bản Đá Đinh chưa có điểm trường nên bà nội phải trông Phà cho bố mẹ đi làm nương. Cô giáo Mai là cô giáo đầu tiên đến cắm bản Đá Đinh từ khi điểm trường tiểu học được mở. Mọi người trong bản ai cũng vui mừng vì từ nay trẻ con không phải đi bộ sang tận trường chính ở bên bản Phời để học cái chữ nữa. Phà và Pú cũng là những học sinh đầu tiên được học tại điểm trường này, tự hào lắm chứ.
Mỗi độ Xuân về, khi trong không gian thoảng hương lá mùi già, mùi bánh chưng mới, người ta lại nhớ đến một thi sĩ đặc biệt: Đoàn Văn Cừ, người được trao Giải thưởng Nhà nước giai đoạn 1945-2000, người đã dành cả đời để gửi hồn mình vào những bức tranh đồng nội, để mỗi câu thơ trở thành một “nét thêu” tinh tế về làng quê Việt Nam.
Nổi tiếng trong phong trào thơ mới, Nguyễn Bính được mệnh danh là nhà thơ của tình quê, chân quê, hồn quê với lối viết dung dị, mộc mạc, gần gũi với cuộc sống nơi thôn dã. Trong số các tác phẩm của ông, bên cạnh những bài thơ để đời về làng quê, về tình yêu... có rất nhiều thi phẩm ông viết về mùa Xuân.
Phố phường những ngày giáp Tết lúc nào cũng ồn ào, hối hả. Dòng người cuộn trôi giữa những con đường ken đặc ánh đèn, tiếng còi xe, tiếng chào mời, tiếng nhạc xuân vang lên từ những cửa hàng chen nhau mở cửa đến khuya. Ở giữa vòng quay ấy, có những khoảnh khắc tôi chợt dừng lại, giữa một buổi chiều cuối năm se lạnh, để nhận ra lòng mình đang đi tìm một mùi hương rất cũ - hương nồi nước mùi già của mẹ năm nào.
“Ai cho em mùa xuân. Long lanh mùa xuân trong ánh mắt cười. Ai trao em nụ hoa. Cho nụ hoa đến bên tôi ngồi”… (Câu chuyện nhỏ của tôi, Thanh Tùng).